Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

nhớ và quên

 Thật là nhớ để rồi lại sẽ quên
Những kỷ niệm tưởng chừng như còn mãi
Xoay vần ta trí nhớ thêm mệt mỏi
Để rồi cuộc đời, ta tìm nhớ và quên

Ta nhớ em từng khoảng khắc xa xôi
Chiều hôm đó nắng ngập tràn góc phố
Sáng bừng lên trong tim ta ngọn lửa
Cháy bồi hồi theo làn tóc ai bay

Ta nhớ em quá khứ của một ngày
Trời tối sầm đổ muôn ngàn giông bão
Mây giăng đầy trời tình người mờ ảo
Mưa đổ xuống rồi mắt cũng ướt đỏ hoe

Em ra đi để lại những trưa hè
Nắng rộn rã mà tiếng ve buồn bã
Trên cành cao nụ hoa vừa chớm nở
Đã vội úa tàn lả tả rụng đầy sân

Còn lại một mình sao lòng cứ phân vân
Nhớ và quên của một thời xưa cũ
Thời gian trôi mà trái tim không  ngủ
Vẫn  chút  mơ màng ký ức nhớ và quên


Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

gởi em chút nhớ chút buồn


"Gửi chút nắng ngẩn ngơ cuối phố
Gửi chút mây phiêu lãng cuối trời xa
Thêm chút gió cho lòng ai bớt nhớ
Và chút mưa cho vợi mọi âu lo..."

Sáng thức dậy nghe gió mùa chạm cửa
Có mùa thu đi lạc xuống vai em
Bàn tay khẽ lùa mây vào trong tóc
Nắng như tơ vàng rụng xuống chân thềm .

Anh gửi lại bên hiên nhà nỗi nhớ
Mảng sương chiều lãng đãng dưới vòm cây
Gửi lại em tiếng chim trên tán lá
Cụm hoa vàng khép nép dưới mưa bay .

Anh gửi lại con đường đầy lá rụng
Hương ngọc lan thoang thoảng ở sau hè
Em có nhặt cất vào trong mái tóc ?
Để ngượng ngùng e ấp ngón tay che .

Mai anh đi lòng buồn như sương khói
Gió đầy thuyền cỏ úa giạt ven sông
Xin gửi lại buồn anh bên lá cỏ
Hỏi lòng em có biết nhớ đến anh...?



Em à ...đối với những người đang yêu nhau thì sự xa vắng luôn cho nhiều cảm xúc ...ở nơi đây anh đang thả hồn vào gió và mây gửi những lời yêu thương tới em . Còn em nơi đó thì sao? chắc hản mỗi đêm đến em luôn nhờ những ánh trăng và những ông sao gửi tới anh những lời nhớ nhung tha thiết . Ngôi sao ơi , ánh trăng ơi hãy thắp sáng niềm tin , tình yêu của những kẻ yêu nhau , hãy là tấm gương soi phản chiếu tình yêu và nỗi nhớ bằng những màu sắc lung linh nhất .
Anh không biết thời gian xa cách ấy kéo dài tới bao lâu và sẽ còn xa cách đến độ nào .Nhưng anh vẫn cảm nhận dù có bao độ thu về hay bao độ đông sang hay bao nhiêu hạt mưa rơi đi chăng nữa thì nỗi nhớ anh vẫn da diết và sẽ còn đọng lại đến mai sau.
Và xa nhau cũng là sự thử thách trong tình yêu, càng xa nhau  tình yêu của chúng ta càng nồng thắm hơn ...và đó mới là tình yêu đích thực . Anh gởi lại cho em một chút nhớ , một chút buồn mong rằng đó sẽ là một động lực mạnh mẽ , là nguồn sống nuôi dưỡng tình yêu của  anh và em tới muôn đời ...

                                              Nguyễn Hoài Nam